Không Giờ Rồi

Sáng tác: 

Vinh Sử

Trình bày: 

Lệ Quyên


Không giờ rồi anh ngủ đi thôi
Hơi đâu mà lo lắng anh ơi
Mình nghèo mà biết mến thương nhau
Còn hơn giàu có đổi thay mau
Chẳng lẽ nghèo hoài hay sao?

Không giờ rồi anh biết chưa anh?
Sao anh còn thao thức trong đêm
Bọn mình nghèo túng để cho quên
Ngày sau giàu có mới thương thêm
Thôi anh đừng buồn nhé anh ...

Anh ơi! Anh suy nghĩ chi từng giờ
Cho em gối chăng hửng hờ
Gần nhau nhưng bơ vơ tội lắm!
Anh ơi! Rằng trời sinh vôi sinh cỏ
Đâu ai đói mà anh lo
Anh thao thức hoài thêm ốm o

Không giờ rồi ta ngủ cho say
Mai đây còn lo kế sinh nhai
Bọn mình giờ rất trắng đôi tay
Vẫn tin hạnh phúc ở tương lai
Không bao giờ tình nhạt phaị.

1. Không giờ [A7] rồi em ngủ đi [Dm] thôi
Hơi đâu mà [D7] lo lắng em [Gm] ơi....
Thà nghèo mà biết mến thương [F] nhau
Còn hơn giàu [D7] có đổi thay [Gm] mau
Chẳng [F] lẽ nghèo hoài hay [A7] sao?

2. Không giờ [A7] rồi anh biết chưa [Dm] anh?
Sao anh còn [D7] thao thức trong [Gm] đêm?
Bọn mình nghèo túng để cho [F] quen
Ngày sau giầu [D7] có mới thương [Gm] thêm
Thôi em [A7] đừng buồn nhé [D] em!

ĐK: Anh [D] ơi! Anh suy nghĩ chi từng [G] giờ
Cho em gối chăn hững [A7] hờ
Gần nhau nhưng bơ vơ tội [Bm] lắm!
Em [Em] ơi! Rằng trời sinh voi sinh [G] cỏ
Đâu ai đói mà em [D] lo
Em thao thức [A7] hoài thêm ốm [D] o

3. Không giờ [A7] rồi ta ngủ cho [Dm] say
Mai đây còn [D7] lo kế sinh [Gm] nhai
Bọn mình giờ [Gm] rất trắng đôi [F] tay
Vẫn tin hạnh [D7] phúc ở tương [Gm] lai.
Không bao [A7] giờ tình nhạt [Dm] phai



Nghe thêm