Xin Thời Gian Qua Mau

Sáng tác: 

Lam Phương

Trình bày: 

Minh Tiến


Buồn nào hơn đêm nay, buồn nào hơn đêm nay, khi ngoài kia bão tố đầy trời.
Từng cánh lá cuốn gió rơi vào lòng đêm thâu, thương thầm mối tình ngâu.
Ngày về ôi xa quá cánh nhạn còn miệt mài, trong nắng hồng mê say.
Lạc bầy chim chíu chít, hai phương trời ly biệt, đêm chờ và đêm mong.

Ta đã quen quen từng hơi thở, quen tiếng cười và sóng mắt đưa tin,
Tám mùa đông cây rừng khô trụi lá, chưa bao gờ một phút sống xa nhau,
Thương những đêm trăng tà soi xóm vắng, đưa em về anh viết thành bài ca,
Thương những khi trưa hè nghiêng nắng đổ, hắt hiu buồn tiếng vọng nhè nhẹ đưa

Buồn nào hơn đêm nay, buồn nào hơn đêm nay, khi tình xuân đã úa bụi đời,
Nhiều lúc biết trách móc, hay giận hờn vu vơ, chỉ làm phí ngày thơ,
Dù rằng sau mưa bão gió hiền hòa lại về, vẫn thấy lòng hoang vu,
Cuộc đời là hư vô bôn ba chi xứ người khi mình còn đôi tay.

1. Buồn nào hơn đêm [Dm] nay buồn [Gm] nào hơn đêm nay khi [A] ngoài kia bão tố đầy trời
Từng [Dm] cánh lá cuốn gió rơi vào lòng đêm [Gm] thâu thương thầm mối tình [A] ngâu
Ngày về ôi xa [Gm] quá cánh nhạn còn miệt [Dm] mài trong nắng hồng mê [A] say
Lạc bầy chim chíu chít hai phương trời cách biệt đêm [A7] chờ và đêm [Dm] mong

ĐK: Ta đã [D7] quen quen từng hơi [Gm] thở, quen tiếng [Am] cười và sóng mát đưa [Dm] tin
Tám mùa [Gm] đông cây rừng khô trụi [A] lá, chưa bao [C] giờ một phút sống xa [F] nhau
Thương những [A] đêm trăng tà soi xóm vắng, đưa em về anh viết thành bài [Dm] ca
Thương những [A] khi trưa hè nghiêng nắng đổ, hắt hiu [A7] buồn tiếng vọng nhè nhẹ [Dm] đưa

2. Buồn nào hơn đêm nay buồn [Gm] nào hơn đêm nay khi [A] tình xuân đã úa bụi đời
Nhiều [Dm] lúc muốn trách móc hay giận hờn vu [Gm] vơ chỉ làm phí ngày [A] thơ
Dù rằng sau mưa [Gm] bão gió hiền hòa lại [Dm] về vẫn thấy lòng hoang [A] vu
Cuộc đời là hư vô bôn ba chi xứ người khi [A7] mình còn đôi [Dm] tay


Thể loại:  Việt Nam,  Nhạc Trữ Tình


Nghe thêm