Xin Gọi Nhau Là Cố Nhân

Sáng tác: 

Song Ngọc

Trình bày: 

Trà Ngọc Hằng


Tôi trở về đây lúc đêm vừa lên
Giăng mắt trời mưa phố xưa buồn tênh
Gót mòn tìm dư hương ngày xưa
Bao nhiêu kỷ niệm êm ái
Một tình yêu thoát trên tầm tay
Tôi trở về đây với con đường xưa
Đâu bóng người thương cố nhân về đâu?
Tiếng buồn chợt đâu đây vọng đưa
Công viên lạnh lùng hoang vắng
Ngọn đèn đêm đứng im cúi đầu
Điệp khúc
Thu đến thu đi cho lá vàng lại bay
Em theo bước về nhà ai
Ân tình xưa đã lỡ
Thời gian nào bôi xóa
Kỷ niệm đầu ai đành lòng quên?
Phố buồn mình tôi bước chân lẻ loi
ray rứt trời mưa bỗng nghe mặn môi
Nỗi niềm chuyện tâm tư người ơi
Xin ghi nhạc lòng thương nhớ
Mình gọi nhau cố nhân u sầu.

1. Tôi trở về [E7] đây lúc đêm vừa [Am] lên
Giăng mắt trời [F] mưa phố xưa buồn [C] tênh [Am]
Gót mòn tìm [Dm] dư hương ngày xưa
Bao nhiêu kỷ niệm êm [Am] ái
Một tình [B7] yêu thoáng trên tầm [E7] tay

2. Tôi trở về đây với con đường [Am] xưa
Đâu bóng người [F] thương cố nhân về [C] đâu [Am]
Tiếng buồn chợt [Dm] đâu đây vọng đưa
Công viên lạnh lùng hoang [Am] vắng
Ngọn đèn [E7] đêm đứng im cúi [Am] đầu

ĐK: Thu đến thu [F] đi cho lá vàng lại [Am] bay
Em theo bước về nhà [Dm] ai
Ân tình xưa đã [C] lỡ
Thời [Am] gian nào bôi [E7] xóa
Kỷ niệm đầu ai đành lòng [Am] quên

3. Phố buồn mình [E7] tôi bước chân lẻ [Am] loi
Ray rứt trời [F] mưa bỗng nghe mặn [C] môi [Am]
Nỗi niềm chuyện [Dm] tâm tư người ơi
Xin ghi nhạc lòng thương [Am] nhớ
Mình gọi [E7] nhau cố nhân u [Am] sầu


Thể loại:  Việt Nam,  Nhạc Trữ Tình


Nghe thêm