Trước Khi Quá Trễ

Trình bày: 

Karik


Lyric :
Không còn được nghe tiếng la rầy
Không còn được thấy cảnh sum vầy
Không còn cảm giác được dỗ dành vì bà đã không còn ở nơi này
Giờ đây…ở lại với con chỉ còn những lỗi lầm khờ dại
Chẳng biết khi nào cánh cửa thiền đàng mở ra để con được sữa sai

Đã bao giờ bạn giận ai đó đến mức bạn khóc khi bạn còn nhỏ
Cho đến khi lớn nhận ra mình sai nhưng lỗi lầm vẫn còn đó
Phải ! chính tôi đã từng như thế,và không tài nào sửa sai
Quá khứ đã đi quá xa nhưng nỗi ân hận thì ở lại
“Bà ơi ! cho con với lại thằng Hiền ra ngoài chơi nha”
1 tay bà tôi vội giấu chìa khoá
“Mày đi vào nhà”
“Ngoại ơi ! đi mà …”
“Không nhưng không nhị gì cả,khi nào mà mày bớt sốt tao thấy đỡ rồi,mày muốn đi đâu tao cho mày ra”
Và…
Tôi vội quay ngược vào phòng,chẳng nói thêm bất cứ lời nào,cũng chẳng hỏi tại sao ?
Chỉ nhớ rằng chữ buồn và giận,cứ liên tục xuất hiện trong đầu
Ai nói gì tôi không cần biết,muốn quên bực tức lúc đó,tôi mặc kể mọi thứ ráng ngủ 1 giấc thật sâu
Và khi tỉnh dậy,tôi bước xuống nhà muốn kiếm gì đó ăn
Không thấy ai…chỉ thấy đồ ăn để sẵn cùng vài lời ngắn
“Con ăn xong rồi nghỉ ngơi,Hiền nó đi học lát về nhà…
bà cấm con đi trưa nắng vì muốn con sớm khoẻ thôi,đừng giận bà !”

Tôi còn nhớ có lúc tôi hỏi mẹ “Mẹ ơi sao bà hay la vậy ?”
“Trừ lúc đi ngủ còn lại con thấy bà lớn tiếng với mẹ cả ngày”
Mẹ bảo “Bà thích cứ để bà nói”
Sau này từ từ rồi con sẽ hiểu,nhiệm vụ của con lúc này chỉ cần cảm thông và thương bà thật nhiều
“Con muốn đi đâu thì đi đi,khi nào chơi xong nhớ về nhà
Nhưng mà làm gì thì làm,nhớ về sớm để 1 mình bà tội bà”
Khi tôi về tới,không thấy bà đâu
Chỉ thấy mẹ tôi ngồi trên chiếc ghế sofa im lặng thật lâu
Tôi thầm nghĩ…
Chắc bà lại mắng mẹ vô cớ
Chuyện muôn thuở nên tôi không lấy làm bất ngờ
Chỉ thầm trách…sao bà lúc nào cũng thế
Lúc nào cũng nói những lời nặng nhẹ khi mẹ vừa đi làm về,
trong khi vì bà sức khoẻ bản thân mẹ cũng mặc kệ
cơm nước mẹ cũng bỏ bê…
Nhưng không ! mọi chuyện đã không như tôi nghĩ
Vì 1 tai nạn bất chợt đã đến với bà trong lúc bà vô ý
Nữa người bà không còn như xưa ,tay trái không hoạt động được nữa
Mẹ tôi nhìn ra trước trước cửa,mắt rưng rưng !
Trời đổ mưa !

Thắm thoát nhiều năm trôi qua…
Sức khoẻ bà tôi càng tệ hơn
Mặc dù thỉnh thoảng gặp tôi bà vẫn cười,vẫn nói,vẫn đùa giỡn
Nhưng thật tâm…tôi biết tất cả cảm xúc mà bao năm nay bà tôi phải cố sống chung chẳng có gì khác…ngoài sự cô đơn
Ngồi trên chiếc xe lăn,nhưng tay không đủ sức đẩy đi
Bà ráng nhấc chân ra khỏi chỉ đế đến gần hỏi tôi “Con tên gì ?”
Tôi buồn ! gần như không nói thành lời
Chỉ nhìn bà thôi…tự hiểu bây giờ bà tôi…chẳng còn nhớ gì nữa rồi
Tất cả những gì mẹ làm cho tôi,bà tôi cũng đều đã từng
Dằm mưa,dải nắng,buôn gánh,bán bưng
Dù nghèo,1 thân,vì nuôi cả 4 người con bà tôi vẫn cố chịu đựng
Thậm chí cho đến lúc liệt…tâm trí vẫn chưa muốn dừng…
Nhưng lúc tôi hiểu mọi chuyện,là lúc bệnh tình của bà đã quá tệ
Muốn nói với bà bao điều nhưng lúc đó mọi thứ đã quá trể
Khi tôi vừa về…bà tôi đã tắt thở
Còn trăm điều tôi chưa nói nghẹn ngào thay bằng 2 tiếng…“Bà ơi !

Thể loại:  Việt Nam,  Nhạc Trẻ,  Rap Việt


Nghe thêm