Trót Dại

Sáng tác: 

Tuấn Hải

Trình bày: 

Như Quỳnh


Lúc vừa lớn em biết chi tình yêu
Có người đến xin muốn được làm quen
Lòng em bối rối xôn xao
Những khi anh thường trộm nhìn
Em không hiểu gì lắc đầu liên miên.

Chữ ngờ thế gian có ai học đâu
Ấy vừa mới quen chữ tình in sâu
Tưởng rằng mãi mãi thương nhau
Sẽ không bao giờ nhạt màu
Nhưng nay tình biến thành hận sậu

[ĐK:]
Dù cho ai đã phụ tình
Đem hững hờ đổi trao với mình
Làm sao tôi quên được người yêu?

Trót dại đã yêu không tính thiệt hơn
Dẫu nghèo trắng tay chấp nhận cô đơn
Ngàn năm ghi khắc trong tim
Những câu ân tình ngọt mềm
Yêu anh một lần muôn đời chẳng quên!

1. Lúc vừa lớn [A7] em biết chi tình [Dm] yêu
Có người đến [D7] xin muốn được làm [Gm] quen
Lòng [A7] em bối rối xôn [Dm] xao
Những [Gm] khi anh thường trộm [Dm] nhìn
Em không hiểu [A7] gì lắc đầu liên miên

2. Chữ ngờ thế gian có ai học [Dm] đâu
Ấy vừa mới [D7] quen chữ tình in [Gm] sâu
Tưởng [A7] rằng mãi mãi thương [Dm] nhau
Sẽ [Gm] không bao giờ nhạt [Dm] màu
Nhưng nay tình [A7] đầu biến thành hận [Dm] sâu [Gm][Dm]

ĐK: Dù [Gm] cho ai đã phụ [Dm] tình
Đem hững [C] hờ đổi trao với [Gm] mình
Làm sao [A7] tôi quên được người [Dm] yêu? [Gm][Dm]

3. Trót dại đã [A7] yêu không tính thiệt [Dm] hơn
Dẫu nghèo trắng [D7] tay chấp nhận cô [Gm] đơn
Ngàn [A7] năm ghi khắc trong [Dm] tim
Những [Gm] câu ân tình ngọt [Dm] mềm
Yêu anh một [A7] lần muôn đời chẳng [Dm] quên


Thể loại:  Việt Nam,  Nhạc Trữ Tình


Nghe thêm