Tình Yêu Đâu Phải Trò Chơi

Trình bày: 

Tuấn Hưng


Và rồi em lại đi mãi...
Chỉ một mình anh bơ vơ...
Giữa dòng đời lạc lõng.
Cứ mỗi lần lời hát này được cât lên,
Anh lại thấy nhớ em rất là nhiều...
và anh biết rằng...
Trái tim của anh mãi mãi chỉ là kẻ cô đơn!
Và rồi em đã khóc như chưa từng khóc bao giờ,
lệ tình hoen đôi mi khi tiễn đưa một người đi,
ngày xưa anh cũng thế... đưa tiễn một chiều đông, giọt nước mắt đàn ông thấm sâu tận đáy lòng... thương tình mình long đong...

Để rồi em đi mãi,
anh riêng mang trọn khối sầu.
Thầm nguyện cầu em sẽ, yên ấm bên người dài lâu.
Dù lòng nghe quặn đau, ai đoán trước được ngày sau.
Hạnh phúc lẫn khổ đau, khiến xui em trở về, não nề trông thấy nhau, ngậm ngùi trong nỗi đau... tuơng phùng!
Chuyện cuộc đời như biển khơi,
tình có lúc như trò chơi...
thì đừng khóc nữa người ơi.
Hãy chôn sâu cuộc tình buồn vào dĩ vãng.
Khi lòng người đã đổi thay, trò chơi biến tan thành mây, ngờ chi giấc mơ sum vây, khi đôi mình đã không may, hãy về đây... niềm dấu yêu ngày xưa... vẫn chờ.

Thể loại:  Việt Nam,  Nhạc Trẻ


Nghe thêm