Thương Về Miền Đất Lạnh

Sáng tác: 

Minh Kỳ

Trình bày: 

Dương Hồ Hải


Tôi nhớ Đà Lạt mơ ru lòng người lữ thứ
với bao nhiêu ước mơ.
Lưu luyến Đà Lạt thơ
khi hoa anh đào nở đường lên phố xưa.
Dọc ghềnh suối đá lá chen hoa đẹp tươi
với sương lam nhẹ rơi với chim ca ngàn lời.
Thác ngàn là nơi hẹn hò
của giai nhân đón ai trong ngày vui.

Cam Ly vô tư lên tiếng than muôn đời.
Thông reo vi vu Than Thở như ngậm ngùi.
Lữ khách bâng khuâng, thương nhớ vô vàn
cuộc tình duyên nàng Trinh Nữ.

Linh Sơn đâu đây buông tiếng chuông ban chiều.
Như ru ai say trong giấc mơ dạt dào.
Cho thế nhân thôi rũ hết u sầu
để lòng quay về bến yêu.

Thôi nhé Đà Lạt ơi!
Xa rồi em có nhớ có thương trong lòng nhiều.
Tuy tháng ngày dần trôi
nhưng bao nhiêu kỷ niệm ngày xưa khó vơi.
Đà Lạt thương mến đã ghi trong lòng tôi
biết bao nhiêu buồn vui lúc trao thân vào đời.
Xứ lạnh yêu ơi!
Đừng buồn để lạt phai nét son trên làn môi.

Thể loại:  Việt Nam,  Nhạc Trữ Tình


Nghe thêm