Thói Đời

Sáng tác: 

Trúc Phương

Trình bày: 

Ngọc Ngữ


Đường thương đau đày ải nhân gian
Ai chưa qua chưa phải là người
Trong thói đời, cười ra nước mắt
Xưa trắng tay gọi tên bằng hữu
Giờ giàu sang quên kẻ thâm giao
Còn gian dối cho nhau.

Người yêu ta giờ cũng xa ta
Nên chung thân ta giận cuộc đời
Đôi mắt nào từng đêm buốt giá
Bên chiếu chăn tình xa nhịp thở
Tình đổi thay khi rũ cơn mê
Để chua xót trên lối về.

Rượu trần ai gội niềm cay đắng
Những suy tư in đậm đường trần
Mình còn ai đâu để vui
Khi trót xa vũng lầy nhân thế
Cỏ ưu tư muộn phiền lên xám môi.

Bạn quên ta tình cũng quên ta
Nên trắng đêm thôi thủi một mình
Soi bóng đời bằng gương vỡ nát
Nghe xót xa ngời lên tròng mắt
Đoạn buồn xa ta đã đi qua
Ngày vui tới, ta vẫn chờ.

1. Đường thương đau đày ải nhân [Dm] gian ai chưa qua chưa phải là người
Trong thói [F] đời, cười ra nước [Dm] mắt
Xưa trắng tay gọi tên bằng [A] hữu giờ giàu [Bb] sang quên kẻ tâm [F] giao
Còn [A] gian dối cho [A7] nhau.

2. Người yêu ta rồi cũng xa [Dm] ta nên chung thân ta giận cuộc đời
Đôi mắt [F] nào từng đêm buốt [Dm] giá
Bên chiếu chăn tình xa nhịp [A] thở, tiền đổi [Bb] tay khi rũ cơn [F] mê
Để chua [A7] xót trên bước [Dm] về.

ĐK: Rượu trần ai gội niềm [F] cay đắng những suy [Gm] tư in đậm đường [Dm] hằn,
Mình còn ai đâu để [F] vui khi trót sa vũng lầy nhân [Dm] thế
Cỏ ưu [F] tư muộn phiền lên xám [Bb] môi. [Dm]

3. Bạn quên ta tình cũng quên [Dm] ta nên chân đêm thui thủi một mình
Soi bóng [F] đời bằng gương vỡ [Dm] nát
Nghe xót xa ngùi lên tròng [A] mắt đoạn buồn [Bb] xa ta đã đi [F] qua
Ngày vui [A7] tới, ta vẫn [Dm] chờ.


Thể loại:  Việt Nam,  Nhạc Trữ Tình


Nghe thêm