Thiệp Hồng Người Dưng

Trình bày: 

X2X

Ngậm ngùi nước mắt nghe tin cô theo chồng về nơi xứ xa chốn phồn hoa
Lòng này đau thắt khi trên tấm thiệp hồng kèm theo lá thư gởi về nhà
Ai kia có mang tình yêu trao cô mỗi ngày nuông chiều
Hay là chỉ như cuộc vui nước mắt đổi lại quá nhiều

Đau xót cho thân tôi cơ hàn đò đưa mối lương tình sang ngang
Nâng chén cô liu trong đêm tàn rồi ôm lấy cô trong mơ màng

Nhận ra tôi đã sai từ lâu cứ giữ người dưng trong đầu
tthiệp hồng kia trao đến tay tôi mới ngỡ ngàng
Nhìn cô sánh bước bên người ta áo hoa lụa là nhung gấm
Tại sao tôi không thể quên đi một người dưng.

[RAP:]
Má nói là nhà mình nghèo không lấy được cô
Phận con gái giữ tròn chữ hiếu sau này lại khổ
Lấy chồng khác mang tiếng ác rồi cuộc sống tui đầy chông chênh
Nhưng tại sao tui càng cố gắng thì tôi càng nhớ càng không quên
À mà thôi nơi thành đô lời hoa mỹ
Cô bước đi theo người ta khoác lụa đào thứ xa xỉ
Bởi tôi vướng cái chữ tình đặt nặng này trong tim
Trai nhà quê chân đất nói thương cả cuộc đời tôi mãi kiếm.

Ai kia có mang tình yêu trao cô mỗi ngày nuông chiều
Hay là chỉ như cuộc vui nước mắt đổi lại quá nhiều

Đau xót cho thân tôi cơ hàn đò đưa mối lương tình sang ngang
Nâng chén cô liu trong đêm tàn rồi ôm lấy cô trong mơ màng

Nhận ra tôi đã sai từ lâu cứ giữ người dưng trong đầu
Thiệp hồng kia trao đến tay tôi mới ngỡ ngàng
Nhìn cô sánh bước bên người ta áo hoa lụa là nhung gấm
Tại sao tôi không thể quên đi một người dưng.

[RAP:]
Hợp rồi tan vui rồi buồn xây đấp ân tình rồi thương đau
Cô bước theo chồng tôi ở lại nơi chốn quê nghèo còn xương máu
Vai gầy mang sương gió ao ước cả đời được bên cô
Nhưng mà nơi phố thị tôi đâu được mời khi toàn xe hơi đi trên phố
Tôi cười trong hơi men, kệ đời chán ghét hoặc chê khen
Đâu ai lưu luyến ân tình đứt đoạn sao người đành bon chen
Đêm về mi rớt bờ mi cay, đô thành trải thảm người đi ngay
Tôi bước giữa đời đầy hiêu quạnh, cố gọi người về làm chi đây.

Tôi ôm đau thương vấn vươn người dưng nơi này
Nước mắt tràn mi khi đêm một mình ai thấy

Nhận ra tôi đã sai từ lâu cứ giữ người dưng trong đầu
Thiệp hồng kia trao đến tay tôi mới ngỡ ngàng
Nhìn cô sánh bước bên người ta áo hoa lụa là nhung gấm
Tại sao tôi không thể quên đi một người dưng.


Xem trên Youtube

Ngậm ngùi nước [Am] mắt nghe tin cô theo [G] chồng về nơi xứ [F] xa chốn phồn [Em] hoa
Lòng này đau [Am] thắt khi trên tấm thiệp [G] hồng kèm theo lá [F] thư gởi về [Am] nhà

Ai kia có [Am] mang tình [G] yêu trao cô mỗi [F] ngày nuông [Em] chiều
Hay là chỉ [Am] như cuộc [G] vui nước mắt đổi [F] lại quá [Am] nhiều.

T-ĐK:
Đau xót cho [F] thân tôi cơ [G] hàn đò đưa mối [Em] lương tình sang [Am] ngang
Nâng chén cô [Dm] liêu trong đêm [G] tàn rồi ôm lấy [C] cô trong mơ màng

ĐK:
Nhận ra [F] tôi đã sai từ [G] lâu cứ giữ người [Em] dưng trong [Am] đầu
Thiệp hồng [Dm] kia trao đến [G] tay tôi mới ngỡ [C] ngàng
Nhìn cô [F] sánh bước bên người [G] ta áo hoa lụa [Em] là nhung [Am] gấm
Tại sao [Dm] tôi không thể [Em] quên đi một người [Am] dưng.

RAP:
Má [F] nói là nhà mình nghèo [G] không lấy được cô
Phận con [Em] gái giữ tròn chữ hiếu [Am] sau này lại khổ
Lấy chồng [Dm] khác mang tiếng ác rồi cuộc sống [G] tui đầy chông chênh
Nhưng tại [C] sao tui càng cố gắng thì tôi càng nhớ càng không quên
À mà [F]] thôi nơi thành đô lời hoa [G] mỹ
Cô bước đi theo người [Em] ta khoác lụa đào thứ xa [Am] xỉ
Bởi tôi vướng cái chữ [Dm] tình đặt nặng này trong [Em] tim
Trai nhà quê chân đất nói [Am] thương cả cuộc đời tôi mãi kiếm.

Ai kia có [Am] mang tình [G] yêu trao cô mỗi [F] ngày nuông [Em] chiều
Hay là chỉ [Am] như cuộc [G] vui nước mắt đổi [F] lại quá [Am] nhiều.

T-ĐK:
Đau xót cho [F] thân tôi cơ [G] hàn đò đưa mối [Em] lương tình sang [Am] ngang
Nâng chén cô [Dm] liêu trong đêm [G] tàn rồi ôm lấy [C] cô trong mơ màng

ĐK:
Nhận ra [F] tôi đã sai từ [G] lâu cứ giữ người [Em] dưng trong [Am] đầu
Thiệp hồng [Dm] kia trao đến [G] tay tôi mới ngỡ [C] ngàng
Nhìn cô [F] sánh bước bên người [G] ta áo hoa lụa [Em] là nhung [Am] gấm
Tại sao [Dm] tôi không thể [Em] quên đi một người [Am] dưng.

RAP:
Hợp rồi [F] tan vui rồi buồn xây đấp ân [G] tình rồi thương đau
Cô bước theo [Em] chồng tôi ở lại nơi chốn quê [Am] nghèo còn xương máu
Vai [Ddm] gầy mang sương gió ao ước cả [G] đời được bên cô
Nhưng mà nơi phố [C] thị tôi đâu được mời khi toàn xe hơi đi trên phố
Tôi [F] cười trong hơi men, kệ đời chán [G] ghét hoặc chê khen
Đâu ai lưu [Em] luyến ân tình đứt đoạn sao [Am] người đành bon chen
Đêm về mi [Dm] rớt bờ mi cay, đô thành trải [Em] thảm người đi ngay
Tôi bước giữa [Am] đời đầy hiu quạnh, cố gọi người về làm chi đây.

[F] Tôi ôm đau [G] thương vấn vươn người [Em] dưng nơi [Am] này
[Dm] Nước mắt tràn mi [G] khi đêm một [C] mình ai thấy

ĐK:
Nhận ra [F] tôi đã sai từ [G] lâu cứ giữ người [Em] dưng trong [Am] đầu
Thiệp hồng [Dm] kia trao đến [G] tay tôi mới ngỡ [C] ngàng
Nhìn cô [F] sánh bước bên người [G] ta áo hoa lụa [Em] là nhung [Am] gấm
Tại sao [Dm] tôi không thể [Em] quên đi một người [Am] dưng.