Sương Lạnh Chiều Đông

Sáng tác: 

Mạnh Phát

Trình bày: 

NSƯT Khánh Hòa


Chiều xưa phai nắng dấu mòn đưa lối.
Soi bóng chung đôi mà hóa chia phôi.
Sương lạnh chiều Đông vương tiếng thở
của người nguyện đợi chờ, nghẹn ngào giờ tiễn đưa.

Chợt thấy lòng như rớt giữa hư vô.
Đưa tiễn nhau đi ngại những đêm mơ.
Đêm chập chờn buông lên giấc mộng,
em vẫn thường gặp anh như lúc xưa nơi sân trường.

Anh lên đường lạc hướng.
Em ở lại sầu thương.
Buốt giá câu thơ những lúc đêm mờ,
ướp cánh hoa xưa phấn nhớ hương chờ
mà đắm trong nghẹn ngào.

Mười năm mơ kết mây thành hoa trắng.
Mây vỡ hoa tan, tàn giấc mơ hoa.
Anh hãy về đây đêm giá lạnh
vẫn nghe nồng hơi ấm của tâm hồn trọn mơ.

1. Chiều xưa phai nắng dấu mòn đưa [Dm] lối
[A7] Soi bóng chung đôi mà hóa chia [Dm] phôi
Sương lạnh chiều [F] đông vương tiếng [Dm] thở
Của [Bb] người nguyện đợi chờ nghẹn ngào giờ tiễn [Gm] đưa.

* Chợt thấy lòng như rớt giữa hư [A7] vô
Đưa tiễn nhau đi ngại những đêm [Dm] mưa
Đêm chập chờn [F] buông lên giấc [Dm] mộng
Em vẫn thường gặp [Gm] anh như lúc [Bb] xưa nơi sân [Dm] trường

ĐK: Anh lên đường lạc [A7] hướng
Em ở lại sầu [Dm] thương
Buốt giá câu [Bb] thơ những lúc đêm [Gm] mờ
Ướp cánh hoa [C] xưa phấn nhớ hương chờ
Mà đắm trong nghẹn [A7] ngào

2. Mười năm mơ kết mây thành hoa [Dm] trắng
[A7] Mây vỡ hoa tan tàn giấc mơ [Dm] hoa
Anh hãy về [F] đây đêm giá [Dm] lạnh
Vẫn [C] nghe nồng hơi [A7] ấm của tâm hồn tròn [Dm] mơ.


Thể loại:  Việt Nam,  Nhạc Trữ Tình


Nghe thêm