Phận Tơ Tằm

Sáng tác: 

Minh Kỳ

Trình bày: 

Phi Nhung


Người có thương thân tôi nghệ sĩ
Thì đừng có thương như thương hại đời
Và đừng có nghe khi thiên hạ thường dèm pha tôi kiếp xướng ca
Người đến đây, đêm đêm phòng trà
Đèn màu kết hoa, thương yêu mặn mà
Tôi xin người, nhìn lên sân khấu
Hãy tin tôi hơn lời ca

Rượu nồng đó người đã say chưa
Ân tình này sao không gắn bó
Đời là những dòng nước vô tư
Ta là thuyền sóng đưa xa bờ
Người ngồi đó còn có nghe tôi
Tâm tình đầy vươn lên đắm đuối
Người đừng trách một kiếp cầm ca
Con tằm nào không muốn vương tơ
Người nói đi như tim người nghĩ
Làm nghề xướng ca tôi mang tội gì
Họa là có chăng tôi mang tội đời
Làm cho nhân thế say mê
Người nói đi cho tôi một lời
Rằng nghề xướng ca tôi không lạc loài
Tạ ơn người
Phận tằm tôi muôn kiếp vương tơ cho đời vuị

1. Người có [Dm] thương thương tôi nghệ sĩ
Thì đừng có [F] thương như thương hại [Bb] đời
Và đừng có [C] nghe khi thiên hạ [F] thường
Dèm pha tôi kiếp xướng ca. [A]

Người đến [C] đây, đêm đêm phòng [F] trà
Đèn màu kết [Dm] hoa, thương yêu mặn [Bb] mà
Tôi xin [F] người, nhìn lên sân khấu
Hãy tin [C] tôi hơn lời [Dm] ca.

ĐK:
Rượu nồng [Dm] đó người đã say [F7] chưa
Ân tình [Bb] này sao không gắn [Dm] bó
Đời là những dòng nước vô [Bb] tư
Ta là [C] thuyền sóng đưa xa [F] bờ

Người ngồi [Dm] đó còn có nghe [F7] tôi
Tâm tình [Bb] đầy vươn lên đắm [Dm] đuối
Người đừng trách một kiếp cầm [Gm] ca
Con tằm [A] nào không muốn vương [Dm] tơ.

2. Người nói [Dm] đi như tim người nghĩ
Làm nghề xướng [F] ca tôi mang tội [Bb] gì
Họa là có [C] chăng tôi mang tội [F] đời
Làm cho nhân thế say mê. [A]

Người nói [C] đi cho tôi một [F] lời
Rằng nghề xướng [Dm] ca tôi không lạc [Bb] loài
Tạ ơn [F] người
Phận tằm tôi muôn kiếp vương [C] tơ cho đời [Dm] vui.


Thể loại:  Việt Nam,  Nhạc Trữ Tình


Nghe thêm