Nhắc Lại Tình Đầu

Trình bày: 

Sendoh


Anh vẫn mong có thể thay đổi kể từ sau cái ngày đó
Là lần cuối đối diện ánh mắt em, nhưng anh thấy nó
không còn trìu mến mà chính sự lạnh lùng thay cho...
Đồng thời sinh ra thứ bám lấy anh đến hôm nay là sự dày vò
Đã cố mày mò trong tiềm thức, mãi kím tìm một hướng giải thoát
Nhưng sao mỗi đêm nỗi nhớ về em...khó lắm...chẳng thể nào phai nhạt
Hai nhát dao đâm vào tim...em trao anh lúc trước
Để người cất bước phải là anh...vì anh không...không còn được
là người bên em như ngày nào....
Khoảng thời gian đó giúp anh hiểu rằng...yêu...chỉ là được bên em
Chẳng còn gì khác ngoài thứ tình cảm đầu đời bỗng dưng đến...
Xém tí nữa là ngộ nhận, giống như trước...chỉ là thích
không như lúc trao em tình yêu đúng nghĩa nên chẳng cần phải dịch
Nhưng có được bao lâu đâu...anh cần lời giải thích
Cho sự lạnh nhạt sau mùa đông kia, thật khó gỡ
dải xích buộc bí mật trong lòng...vì chẳng còn được gặp lại nữa

Giấc mơ đầu của anh thôi, nó cũng đã kết thúc
Anh vẫn không hiểu lý do tại sao...từng đau đớn đến chết gục
Khi mà em quay đi...chẳng thèm nói một câu
Không đủ sức làm em vui cười, hay anh không tốt
sau khi ngập ngừng thốt lời yêu...điều mà em không muốn
Thậm chí không giữ được tình bạn để rồi cứ cố làm lòng buồn
Lo lắng thế này rồi thế kia, có nhiều cũng chẳng đủ đâu
Vòng xoay càng lớn thì...anh càng gánh đủ sầu.

Hook:
Đôi khi anh sợ, sợ màn đêm...nó bắt anh nhớ những ký ức
Đến mức chẳng thể rơi vào giấc ngủ...nước mắt, kỳ thực
âm thầm rơi và lập lại đều đặng...cứ thế dưới ánh trăng
Cố với lấy nhưng bóng tối quá lớn nên ánh sáng không sánh bằng
Bằng trái tim ngu mụi anh có, với cảm nhận không sâu sắc
Quyết định sai lầm đã xui khiến lỡ mang về bên cơn đau thắt
Dưới màu mắt liệu em đã, một lần...thấy được chiếc bóng mờ
Chiếc bóng của anh, anh biết là thừa...nhưng chỉ vì quá mong nhớ

Đêm qua đó, a lại thấy em trong giấc mơ
Đã 6 năm rồi nhưng vẫn không quên...trái lại..còn rất nhớ
Nhớ khoảnh khắc của cái nắm tay bỗng dưng được em trao
Lúc nhìn tư vấn cái đầu ổ quạ này kèm câu nói "để xem nào!"
Khó chịu chết được...tim anh bắt đầu đập nhanh hơn
Nhìn vào đôi mắt em, tình cảm anh đã chuyển dần thành lớn
Em nào đâu biết mỗi khi tan trường đều có một thằng ngốc đứng đợi
Đợi chờ em về, theo sau và chỉ mong ngả rẽ khác đừng tới vội
Cũng chẳng biết nghĩ gì nữa...hôm sau sẽ lại được gặp
Nhưng mà cứ muốn lưu lại hình bóng đó phút nào hay phút ấy
...dẫu trời mưa nước ngập hoặc bị gọi về nhà gấp...
hah...cũng đã lâu rồi...em giờ trong tay ai
Sự giản đơn trong lời nói năm nào thấy mình quá ngây dại
Sự thật trước mắt không thể chối bỏ, chỉ một lần, đổi thay mãi
Anh sẽ cố mạnh mẽ hơn, bước qua những nỗi buồn
Khép lại đôi mắt ngủ một giấc dài, để nước mắt sẽ khỏi tuôn...

Còn lại điều gì trong em...sau cái ngày đó không
Anh vẫn thế, vẫn tự rút mình cùng với nỗi cô đơn vô vọng
Biết nụ cười còn cô đọng nhưng chỉ một chút thoáng qua
Tình đã lắng sâu đến phút cuối thì...bỗng vỡ tan và
giờ đành gửi vào lời nhạc...nhưng em có nghe được đâu
Nếu anh là một người khác...có lẽ đoạn dây chẳng ngược đầu
Nên oán than ai đây...những năm tháng qua rồi
Chỉ tiết một điều rằng không thể nào rút lại điều đã nói

Outờrô:
Có lẽ đây là...bài hát cuối anh viết cho em. Đã đến lúc...phải kéo xuống bức rèm
Che đậy cảm xúc không để cơn gió toát qua. Bởi vì tất cả trong anh, mặc "nó" phó thác mà
Không ngoảnh lại...dù từng có kỉ niệm vui
Sẽ không thêm một lần nào nữa màn đêm bắt trải nghiệm lùi niềm đau quá khứ trong cơn mơ màng. Thôi, Dừng bút cho chuyện tình dở dang

Thể loại:  Việt Nam,  Nhạc Trẻ,  Rap Việt


Nghe thêm