Một Đời Người Một Rừng Cây

Trình bày: 

Lâm Bảo Phi


1. Khi nghĩ về một đời người, tôi thường nhớ về rừng cây
Khi nghĩ về một rừng cây, tôi thường nhớ về nhiều người
Trẻ trung như cụm hoa hồng, hồn nhiên như ngàn ánh lửa
Chiều hôm khi gió về

Cây đã mọc từ thuở nào, trên đồi núi thật cằn khô
Cây có hiểu vì sao chim thường kéo về làm tổ
Và em như cụm lan mọc từ những cành cổ thụ già kia

ĐK: Và tôi vẫn nhớ hoài một loài cây sống gần nhau thân mới thẳng
Có một cây là có rừng và rừng sẽ lên xanh rừng giữ đất quê hương

2. Ai cũng chọn việc nhẹ nhàng, gian khổ sẽ dành phần ai
Ai cũng một thời trẻ trai cũng từng nghĩ về đời mình
Phải đâu may nhờ rủi chịu phải đâu trong đục cũng đành.
Phải không em, phải không anh

Chân lý thuộc về mọi người không chịu sống đời nhỏ nhoi
Xin hát về bạn bè tôi những người sống vì mọi người.
Ngày đêm canh giữ đất trời rạng rỡ như rừng mai nở chiều xuân.

1. [Am] Khi nghĩ về một đời [G] người, tôi [E7] thường nhớ về rừng [Am] cây
[C] Khi nghĩ về một rừng cây, tôi [E7] thường nhớ về nhiều [Am] người
Trẻ [C] trung như cụm hoa [E7] hồng, hồn [Am] nhiên như ngàn ánh [Dm] lửa
Chiều [F] hôm khi gió [E7] về

[Am] Cây đã mọc từ thuở [G] nào, trên [E7] đồi núi thật cằn [Am] khô
[C] Cây có hiểu vì sao chim [E7] thường kéo về làm [Am] tổ
Và [C] em như cụm lan [E7] mọc từ [Am] những cành cổ [Dm] thụ già [Am] kia

ĐK: Và [C] tôi vẫn nhớ [E7] hoài một loài cây [C] sống gần nhau thân mới [F] thẳng
Có một [E7] cây là có rừng và rừng sẽ lên [G] xanh rừng giữ đất quê [E7] hương

2. [Am] Ai cũng chọn việc nhẹ [G] nhàng, gian [E7] khổ sẽ dành phần [Am] ai
[C] Ai cũng một thời trẻ trai cũng [E7] từng nghĩ về đời [Am] mình
Phải [C] đâu may nhờ rủi [E7] chịu phải [Am] đâu trong đục cũng [Dm] đành.
Phải [F] không em, phải [E7] không anh

[Am] Chân lý thuộc về mọi [G] người không [E7] chịu sống đời nhỏ [Am] nhoi
[C] Xin hát về bạn bè tôi những [E7] người sống vì mọi [Am] người.
Ngày [C] đêm canh giữ đất [E7] trời rạng [Am] rỡ như rừng mai [E7] nở chiều [Am] xuân.


Thể loại:  Việt Nam,  Nhạc Trữ Tình


Nghe thêm