Lạnh Trọn Đêm Mưa

Sáng tác: 

Huỳnh Anh

Trình bày: 

Lâm Trí Tú


Mưa buồn ơi thôi ngừng tiếng
Mưa cho phố nhỏ càng buồn thêm
Mưa rơi gác xưa thêm lạnh vắng ​

Phòng côi lắng tiêu điều
Đường khuya vắng dìu hiu

Đêm sầu đi trong tủi nhớ
Bao thương nhớ chỉ là mộng mơ
Đêm nay tiếng mưa rơi buồn quá
Mưa đêm sầu riêng ai
Buồn ơi đến bao giờ

Mưa ơi! mưa ơi!
mưa gieo sầu nhân thế
Mưa nhớ ai
biết người thương có còn nhớ hay quên
Riêng ta vẫn u hoài
Đêm đêm tiếp đêm nhớ mong người
đã cách xa.

Mưa buồn rơi rơi ngoài phố
Nghe như tiếng nhạc buồn triền miên
Đêm nao chốn đây ta dìu nhau
Trao muôn ngàn lời thơ
Chờ mong đến kiếp nào.

1. [Am] Mưa buồn ơi thôi ngừng tiếng
Mưa [B7] cho phố [E7] nhỏ càng buồn [Am] thêm
Mưa [G] rơi gác xưa thêm lạnh [Am] vắng
Phòng [A7] côi lắng tiêu [Dm] điều
Đường [F] khuya vắng dìu [E7] hiu

2. [Am] Đêm sầu đi trong tủi nhớ
Bao [B7] thương nhớ [E7] chỉ là mộng [Am] mơ
Đêm [G] nay tiếng mưa rơi buồn [Am] quá
Mưa [A7] đêm sầu riêng [Dm] ai
Buồn [E7] ơi đến bao [Am] giờ.

ĐK:
Mưa [Am] ơi! mưa [F] ơi
Mưa gieo sầu nhân [G] thế, mưa nhớ [Am] ai
Biết [Dm] người thương có [G] còn nhớ hay [C] quên
Riêng [Am] ta vẫn u hoài [E7]
Đêm đêm tiếp [F] đêm nhớ mong [E7] người đã cách [Am] xa.

3. [Am] Mưa buồn rơi rơi ngoài phố
Nghe [B7] như tiếng [E7] nhạc buồn triền [Am] miên
Đêm [G] nao chốn đây ta dìu [Am] nhau
Trao [A7] muôn ngàn lời [Dm] thơ
Chờ [E7] mong đến kiếp [Am] nào


Thể loại:  Việt Nam,  Nhạc Trữ Tình


Nghe thêm