Lan Và Điệp 4

Sáng tác: 

Hamlet Trương

Trình bày: 

Bằng Chương & 

Hamlet Trương


Hoàng hôn buông xuống trên mái đầu còn xanh, mà tim chẳng lành.
Chân bước thật mau, đời còn gì ngày sau, khi đã vắng xa nhau.
Điệp đến tìm Lan trong nỗi hoang mang, chẳng biết người xưa có đang mong chờ?
Đời sao oan trái, một vòng dây oan trái đem tình vùi sâu.

Người tôi thương yêu ra trước cổng tiền môn, buồn bã cúi đầu
Không nói một câu, bồi hồi mà nhìn nhau, lệ tuôn như sóng trào
Một cành hoa thắm nhưng đời vùi dập tả tơi
Tội này Điệp mang cho đến thiên thu muôn đời
Mà Lan không trách, bởi vì Lan không trách nên càng sầu thôi

Lan ơi, Điệp về gia đình mới, không tình yêu gì hết, sống không bằng chết
Lan ơi, ngày nào mình từng mơ dệt mộng bằng bài thơ, nhưng ai đâu ngờ
Lan ơi, mình từng chung một lối, hẹn cùng nhau tìm tới, chung bến tương lai
Nhưng nay, mình đành chung lệ cay, tình vùi chôn từ đây, vùi chôn từ đây!

Chùa xa chuông đổ tan giấc mộng phu thê, người xin hãy về
Nước mắt cạn khô, những kỉ niệm ngày thơ vùi sâu nơi đáy mồ
Một tình yêu chết, sẽ sống trăm năm, để nhắc một câu với nhân gian rằng:
Vào yêu xin nhớ, người vào yêu xin nhớ, học thêm chữ NGỜ.


Nghe thêm