Hoa Dại

Sáng tác: 

Vũ Quốc Bình

Trình bày: 

Mai Khôi


Ngày ấy anh tặng en nhành hoa dại

Mình nói hoa đẹp như một đóa hồng

Chỉ có anh và em nhìn thấy huơng sắc hoa nơi ven đường

Ngày ấy ta đùa vui tình thơ dại

Ngày ấy ta mặc bao lời chê cười

Ngày ấy em chỉ yêu mình anh, chỉ có anh thôi

Đến một ngày vội vàng nhận thấy

Tình yêu xưa xa khuất chân mây

Nụ hoa ấy héo úa trên cây

Để em cô đơn ngồi đây đợi chờ bóng ai

Nụ hoa ấy không phải nụ hồng

Ngày không em anh có nát tan cõi lòng

Anh ra đi thật sao

Lời yêu nhớ không

Người ta nói anh đã vội tin

Lòng em đau thương cho nhánh hoa ven đường

Dù xa anh nhưng sao không thể quên anh.

Ngày [G] ấy anh tặng em nhành hoa dại
Mình [Em] nói hoa đẹp như một đoá hồng
Chỉ [C] có anh và em nhìn thấy
Hương sắc [D] hoa nơi ven đường.

Ngày [G] ấy ta đùa vui tình thơ dại
Ngày [Em] ấy ta mặc bao lời chê cười
Ngày [C] ấy em chỉ yêu mình anh
Chỉ có [D] anh thôi

Đến một [Em] ngày vội vàng nhận [Bm] thấy
Tình yêu [C] xưa xa khuất chân [G] mây
Nụ hoa [C] ấy héo úa trên [G] cây
Để [Am] em cô đơn ngồi đây đợi chờ bóng [D] ai.

Nụ hoa [G] ấy không phải nụ [C] hồng
Ngày không [B7] em anh có nát [Em] tan [D] cõi [C] lòng
Anh ra đi thật sao, lời yêu [D] nhớ không.

Người ta [G] nói anh đã vội [C] tin
Lòng em [B7] đau thương cho nhánh [Em] hoa [D] ven [C] đường
Dù xa anh nhưng [D] sao không thể quên [G] anh.


Thể loại:  Việt Nam,  Nhạc Trẻ


Nghe thêm